Mới gặp một vài lần thì biết qué gì. Dù tôi rất ghét những người ích kỷ và khe khắt. Á à, cá không ăn muối cá ươn… Tưởng tưởng chơi chút vậy thôi, ai dám hỗn.
Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được. Làm sao vẽ được tiếng kêu răng rắc ấy hở mày? Ngay cả cái ý nghĩ trước và cái ý nghĩ đang diễn ra này, cũng có kẻ nghĩ rồi, chắc thế. Họ xích lại gần nhau trong mối quan hệ đồng nghiệp, bè bạn.
Và chưa thấy phải thay đổi. Vẫn không nhớ ra (khi không dành thời gian để nhớ) cái việc có vẻ muốn nhớ thử xem trí nhớ còn hoạt động khá khẩm không. Chỉ có con mèo không ngược.
Ai dẫn đi đâu thì tôi đi… Sau rồi sẽ tàn sát lẫn nhau để có một kẻ bá chủ duy nhất. Ta không thích nổi cáu.
Nhân cách chứa đựng không ít tố chất tài năng. Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được. Trong xã hội này, khi nhiều mộng ước đã tắt, những người nhạy cảm khó sống.
Dù nó làm bạn mệt thêm nhưng nó khá được việc. Hơn thế, điều đó không làm bạn mặc cảm là kẻ xúi giục mà chỉ thêm vạch trần bộ mặt xã hội đẩy nhiều con người đến chỗ tuyệt vọng, bệnh hoạn. Dễ dàng bị đầu độc nhận thức và kích động khi những thực tế đen tối của đời sống không còn lén lút chừa mặt trẻ em mà hiển hiện hàng ngày.
Tôi bảo than cũng là nhập ngoại. Nhìn xuyên vào nó, thôi miên vào nó, những con chữ tôi không hiểu. Sợ không trả được? Không phải.
Đêm qua bạn ngủ lúc khoảng 23 giờ. Vậy thì nó là một giấc mơ. Mà sống khoa học một chút.
Để tí nữa em bảo cháu vào. Nhưng xã hội đã trót phản ánh vào tâm thức và như nước gõ lên đá đến vô số lần mà tạo thành vết lõm. Dù tuổi thọ trung bình cứ ngày càng tăng.
Khi mà đã lớn đầu cả rồi. Có điều, con đường thì khác. Mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé.