Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp. Anh biết, nếu em viết, em sẽ viết hay hơn anh rất nhiều. Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu!
Sao đến giờ mà sau mỗi chiến thắng vẫn kèm theo bao thương vong. Hắn có thể là một lãnh đạo khác; hay chỉ là một nhà thơ dám viết những điều quá đúng về bản chất của cuộc chiến tôi gây ra. Bóng đá nữ thì bảo: Ôi toàn anh như con trai.
Và họ cũng sẽ khổ lây. Là oang oang toàn thứ mình không biết. Cớ gì mà không dám nói.
Những sự không tin tưởng đó cùng sự mở mang thêm tầm mắt gần đây khiến bạn hoài nghi mình thậm tệ. Bạn như một hình khối kết lại bằng nước muốn sụm xuống thành một vũng và bay hơi đi. May có chỗ này tập, không thì buồn lắm.
Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt. Sản phẩm của sự thiếu cập nhật tri thức chính là sức ì của bộ não. Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm.
Thế là dường như nó cáu, nó kêu gào to hơn. Tôi sẽ còn góp thêm một vài gọng kiềm kẹp cho anh chết. Tôi sẽ kiếm tiền, nhiều tiền.
Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến. Đâm ra nhiều người dần thờ ơ, e ngại. Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ.
Bị điểm kém chẳng hạn. Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa. Nhưng đến lần thứ ba thứ tư điệp viên báo về thì chắc bác gái cũng thấy mình tự nhiên cho thằng nhỏ một cơ hội phạm pháp.
Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận. Tôi cho ông thời hạn ba ngày. Có lẽ đó có phần là sự trả đũa với những kẻ yếu hơn khi bị kẻ mạnh hơn làm tổn thương.
Mướt mồ hôi để quên đi niềm trơ cứng ở xó lớp. Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta. Vừa trải qua một giấc mơ, bạn thấy khá mệt mỏi vì chúng chẳng dịu êm chút nào.