Chàng kể: "Giữa trận đấu, tôi đột nhiên cảm thấy hết thời gian. Con nít thì nói: "Ước gì tôi lớn thêm được vài tuổi nữa". Có lần tôi không chịu nhận một tình thế mà tôi không sao tránh được.
Lúc đó là lúc ta tự hỏi đời ta rồi đây có nên cái thá gì không? Ông chủ của ta muốn nói gì khi ông vừa chỉ trích ta? Mà sao đầu ta mỗi ngày mỗi hói như vậy nhỉ? Tất nhiên, người ta có thể quá lo lắng về chứng đó, rồi sinh lực mỗi ngày một suy kém đi, khiến cho vi trùng được dịp huỷ hoại cơ thể. Tôi còn nhớ ba tôi mua la con về nuôi.
Chúng ta biết được thế nhờ một bức thư từ giã cõi đời mà tám tháng sau một nhóm thám hiểm cứu nạn tìm thấy bên 11 cái xác cứng ngắt. Tôi sẽ học một cái gì có ích. - Ừ, một chiếc cầu có thể sập được: nhưng từ trước tới nay mất mấy toa vì cầu sập rồi
Chồng bà đau, bà phải kiếm tiền nuôi chồng. Ai nấy nổi nóng lên, rồi ra ngoài đầu đề, rốt cuộc không ai ghi lại những giải pháp có thể theo được cả). Clelland ở Đại học đường Lincoln Memorial, và H.
Rồi đây, hai chục năm nữa, có lẽ bạn và tôi, chúng ta cũng sẽ dùng những tĩnh từ ấy để tả cái thằng bây giờ của chúng ta. Vậy thì phải làm sao? Phải tập phân tích theo ba giai đoạn căn bản sau đây: Đóng những hôm qua lại, chúng đã bước mau về cõi chết.
Burton! Anh đã biết bí quyết đắc nhân tâm và diệt lo, để vui sống. Bà mẹ chồng tôi một hôm kể cho tôi nghe cách bà dạy dỗ con cái. Tất cả những chứng đó đều là anh em chú bác với nhau, anh em chú bác ruột".
Để trấn áp ý tưởng đen tối ấy, tôi đã tự bắt lúc nào cũng vui vẻ, có khi quá vui bất cứ trong trường hợp nào". 000 lần giá tiền cuốn sách nữa. Khi tôi bước chân lên xe, cha tôi đưa một bức thư bảo tới Floride hãy mở ra coi.
Ông tuyên bố rằng người đó được bầu làm Tổng thống thì vợ và con cái chúng ta là nạn nhân một chế độ mục nát công khai, sẽ nhục nhã, ô uế, sẽ không còn gì là thanh lịch, đạo đức nữa. Đã 20 năm rồi chúng tôi bán dâu hộp cho những hãng nước đá. Bổn phận quan trọng nhất của những tín đồ bất cứ đạo nào vẫn là: "Thương người như thể thương thân".
Tôi cho rằng tôi dự một phần trong công việc tăng hạnh phúc của người khác lên một chút. Rồi hỏi anh ta dạy dỗ nó ra sao. Anh ta tiếp: "Nếu sau khi xuống tàu tôi còn lo lắng thì chắc chắn là tôi đã nằm trong quan tài mà trở về nhà rồi.
Chúng tôi trân trọng tặng nó cho hết thảy những bạn đương bị con sâu ưu tư làm cho khổ sở trằn trọc canh khuya, tan nát cõi lòng. Nếu ta biết áp dụng hai câu phương ngôn đó - hơn là ngồi mà cười khẩy - thì ta không còn cần tới cuốn này một chút nào. Nếu bạn muốn thư thái tinh thần, muốn có hạnh phúc, bạn hãy thử áp dụng nguyên tắc này: