Ai là người trong chúng ta sống 24 giờ một ngày? Tôi nói sống đó, không phải là sống cho có, sống sao cũng được đâu. Rồi ta tự bào chữa là không có thì giờ, rằng mỗi ngày chỉ có 24 giờ thôi. Còn đi trên đường hoặc ngồi trong góc xe mà tập trung tư tưởng thì ai mà biết được? Có thằng tướng ngu nào cười bạn đâu?
Thưa bạn, thì bạn cứ bắt đầu đi. Vật gì cũng xét với tinh thần đó thì đâu đâu ta cũng thấy cái đẹp lạ lùng, biến hóa của đời sống. Làm được một công việc mệt nhọc, lòng tự tin của bạn sẽ tăng lên.
Còn trong trường hợp trung bình thì tôi khuyên bạn nên lập chương trình cho sáu ngày một tuần thôi. Trong chương trình hàng ngày, tôi không dự tính thời giờ đọc báo. Chắc là bạn muốn tin rằng hạnh phúc không sao đạt được.
Chắc là bạn muốn tin rằng hạnh phúc không sao đạt được. Bước đầu nên rất chậm, có thể chậm một cách quá đáng nhưng phải rất đều đặn. Con đường tới thành La Mecque vốn vô cùng khó khăn, gập ghềnh và đáng buồn nhất là không bao giờ tới đích được.
Từ sở về nhà bạn có cảm tưởng mệt nhọc đó (ý muốn nói ở sở ra, bạn không thấy mệt nhọc gì cả và bạn mệt không phải vì việc làm mà vì tưởng tượng). Trong việc quyết định hoặc thay đổi nguyên tắc và trong lúc hành động, sách giúp ta được nhiều việc. Và khi đọc xong bạn thành thật tự hỏi còn ghét thơ nữa không? Tôi đã biết nhiều người đọc xong rồi, tự nhận rằng từ trước oán thơ là hoàn toàn nhầm lẫn.
Trong phạm vi cuốn sách nhỏ này, tôi không thể chỉ cho bạn mới đầu nên làm công việc nào, nhưng tôi có hai lời khuyên khá quan trọng. Đọc hết chương trước, chắc bạn thấy vui vẻ hy vọng và tự nhủ: "Anh chàng này sẽ chỉ cho mình một cách dễ dàng và không mệt nhọc để làm những việc mình muốn làm từ lâu nay mà không được". Đầy cả mặt đất, từng đóng ra đấy.
Nhưng việc không dễ đâu ban nhé. Và tôi đố bạn kể cho tôi nghe còn tám giờ nữa bạn bạn làm được những việc gì. Bạn nắm lấy cổ nó, lôi nó về.
Tôi lại đón bạn khi bạn ở sở ra. Trong chương trình hàng ngày, tôi không dự tính thời giờ đọc báo. Câu ấy tầm thường quá đến nỗi khi viết ra, thực tình tôi cảm thấy mắc cỡ.
Ở trên tôi đã có dịp nói đến khoảng thời gian mênh mông là 44 giờ từ 2 giờ chiều thứ 7 đến 10 giờ sáng thứ 2. Muốn sống đầy đủ, điều kiện thứ nhất là phải kiểm soát được trí óc. Mà thái độ của thầy là điều quan trọng nhất.
Trong một chương sau, tôi sẽ xét những cách thoả mãn khát vọng đó. Làm như vậy bạn sẽ có được một khoảng thời gian dài ít nhất là 3 giờ. Thưa bạn, tôi nhiệt liệt lập lại rằng tôi viết cho bạn đấy.